Những ngày Tết sắp đến! Lẽ ra anh đã hạnh phúc cùng với em. Giờ em đang ở đâu, đang làm gì.. có còn nhớ tới tôi.
Lâu rồi từ ngày mình chia tay, à mà quên, biết em có đã từng yêu tôi không mà chia tay gì chứ... Với tôi, thuở ban đầu quen em chính là mùa xuân trong trái tim đang vỡ vụn lúc này.
Em và tôi gặp nhau trong những buổi offline manchester united's fan. Và tất nhiên em là người có cái nhìn ban đầu đặc biệt nhất đối với tôi. Mình cũng chẳng nói với nhau lấy một câu nửa, và tôi ước mọi chuyện thà rằng dừng lại ở đây cho rồi. Nhưng..
Một lần tình cờ tôi add nick các fan trong hội và tôi cũng add luôn nick em. Nhưng tôi đâu dám làm quen, sợ người ta nghĩ mình...
Rồi đến cái ngày đẹp trời kia, em bắt chuyện với tôi vì thấy cái status ngộ nghĩnh.
Em hơn tôi một tuổi, lúc đầu tôi chỉ gọi tên em (Trân). Và tôi như say tình vậy, ngồi nhép đi nhép lại những gì hai đứa chat hồi nãy.
Trong phút chốc tôi tỉnh lại và hiểu rằng tôi đã bị em "đo ván" rồi, từ khi mới vào "trận" lận.Lúc nào tôi cũng nhớ em...
Sau vài lần hẹn gặp, tôi lấy hết sức của một thằng đàn ông ra mà hỏi "Trân .. Trân này. T muốn Trân làm bạn gái của T, được không?". Em cười lặng làm tôi lo sợ, tôi sợ thất bại lắm, tôi chỉ làm những việc trong tầm tay mình.
Rồi em bảo tôi: "Giờ mình đi dạo.. lát Trân sẽ trả lời".
..............
Đến lúc hai đứa gần ra về thì em bảo tôi phải hứa chỉ thương mình em và không bao giờ thay đổi. Và tôi hét lên như 1 thằng khùng trong đêm tối, tôi hạnh phúc....cái hạnh phúc bạn không bao giờ cảm nhận được đâu.
Cuối tuần em thường phải về quê, khi nghe em nói thế tôi cảm thấy hơi buồn trong bất ngờ. Và bất ngờ em hôn tôi, ôi cha mẹ ơi... Và tôi vui vẻ giới thiệu em với đám bạn cực thân thời phổ thông. Tôi tự nhủ với lòng em là người con gái cuối cùng lấy mất trái tim tôi. Em cũng hờn dỗi khi tôi không biết ngày sinh nhật của em, dù nó đã kề kề bên rồi.
Và kế hoạch là tìm cho em một cái váy trong đêm cho ngày sinh nhật, dù tôi ghét đi chợ. Bánh kem và bó hoa có hai mươi hai bông hồng đỏ thắm cũng được tôi chuẩn bị bằng cả trái tim mình. Nhưng món quà tôi thương nhất chính là bức tranh mà tôi phải mất ba bốn ngày trời cặm cụi vẽ tặng em. Sinh nhật mà tôi thấy sự hạnh phúc tràn ngập trong em. Chỉ có hai ta bên ánh nến lung linh, em là cô gái đẹp nhất trong lòng tôi.
Một lần nọ em cũng về quê như bao lần trước, rồi em nhắn tin cho tôi là " em có chuyện quan trọng muốn nói với anh nhưng không nói lúc này được và tin nhắn khác vào một ngày khác với nội dung: em muốn chia tay với tôi dù em biết tôi rất thương em, và em biết làm vậy sẽ làm tôi rất đau khổ nhưng em xin lỗi.
Tôi lặng lẻ , âm thầm... chìm vào trong nỗi thất vọng nhất thời. Tôi muốn liên lạc với em, muốn em nói rõ ràng... nhưng tôi không nhận được câu trả lời và lúc này tôi biết nỗi thất vọng kia là mãi mãi. Chuyện tình tôi cũng nảy chồi, cũng lãng mạng và cũng chết trong sự uất ức.
Những ngày tháng sau đó tôi không tìm ra cách nào khác để biện minh cho cuộc tình mà em giành cho tôi. Từ tận sâu trong dáy lòng tôi, cũng có đôi lần trách em sao bạc tình nhưng cũng có lúc tôi tự hỏi mình có làm gì mất lòng em hay bất kì lí do nào để đối với tôi em không hề bội bạc. Bước đường dài trước mắt là tôi luôn nhớ em, không quên được hình ảnh của em, luôn so sánh em với những người con gái mà tôi tiếp xúc. "Sao lại thế hỡi thế gian, giá như mình đừng quen biết nhau".
Những ngày tết sắp đến! Lẽ ra anh đã hạnh phúc cùng với em. Giờ em đang ở đâu, đang làm gì.. có còn nhớ tới tôi.
Huỳnh Thanh Tân